Lạy Chúa, lại một đêm nữa con phải sống trong lo âu và bất an, con không thể chợp mắt được.

Con vốn dĩ là một chàng sinh viên năng động, say mê, yêu đời và nhiều tham vọng, nên ngay trước khi bước vào giảng đường đại học con đã tự vẽ ra cho mình biết bao kế hoạch, dự định tốt đẹp và hạ quyết tâm sẽ thực hiện tất cả. Nhưng cuộc sống thường chẳng mấy khi chiều lòng người, dường như tất cả những dự định của con đang trôi dần vào mộng mị. Con muốn trở thành một sinh viên siêng năng và giỏi dang, nhưng lại để cho những cuộc chơi chiếm hết cả thời gian và sức sáng tạo của mình. Con muốn trở thành một sinh viên năng động và có nhiều kinh nghiệm thực tế, nhưng lại dành hết thời gian rảnh rỗi của mình cho những giấc ngủ chiền miên hay những cuộc nhậu nhẹt không biết khi nào tàn. Con muốn có nhiều bạn bè thân thiết và nâng đỡ mình, nhưng lại chẳng mấy khi dành một phút ngắn ngủi để nhìn lại xem mình đã làm được gì để vun đắp cho những tình bạn vừa mới chớm nở đó. Con muốn…
Con đã muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mình, nhưng giờ đây khi quay đầu nhìn lại con mới nhận ra rằng mình chẳng làm được điều gì mới cho bản thân so với hơn ba năm về trước ngoài sự va vấp, cay đắng, tủi nhục, và đâu đây vẫn còn ngổn ngang những môn thi lại, học lại. Con không biết tự bao giờ mình đã trở thành một kẻ nói dối “điệu nghệ” đến vậy trước mặt cha mẹ. Con cũng không biết từ khi nào mình lại trở thành một kẻ sống bất cần và chác táng như bây giờ. Cả sự tự tin, sôi nổi thuở nào của anh chàng sinh viên năm nhất cũng chẳng còn nữa, mà thay vào đó chỉ là một khối hỗn độn xen lẫn cảm giác tự ti, cùng sự lo sợ trước ngưỡng cửa tương lai.
Con thật sự thấy có lỗi với cha mẹ, những người thân yêu của mình và cả chính bản thân con nữa. Con muốn thay đổi, muốn làm lại tất cả, nhưng dường như cơ hội dành cho con ngày càng trở nên nhỏ bé, mong manh hơn bao giờ hết. Con muốn tìm lại con người thật của mình, nhưng chính con cũng không thể hình dung ra được bản thân mình lúc này như thể nào và phải bắt đầu làm lại từ đâu. Con thực sự cảm thấy bất an, bối rối và không thể khiến cho mình ngừng suy nghĩ về những gì đã qua. Chính sự bất an, lo lắng đó khiến con không thể toàn tâm toàn ý cho bất kỳ công việc nào cả…
Chúa ơi, xin Chúa hãy chỉ cho con biết con phải làm gì đây, vì con không muốn tương lai của mình ngày càng trở nên mù mịt thêm nữa?!
(2h27’ ngày 30-01-2010)
Con đã muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mình, nhưng giờ đây khi quay đầu nhìn lại con mới nhận ra rằng mình chẳng làm được điều gì mới cho bản thân so với hơn ba năm về trước ngoài sự va vấp, cay đắng, tủi nhục, và đâu đây vẫn còn ngổn ngang những môn thi lại, học lại. Con không biết tự bao giờ mình đã trở thành một kẻ nói dối “điệu nghệ” đến vậy trước mặt cha mẹ. Con cũng không biết từ khi nào mình lại trở thành một kẻ sống bất cần và chác táng như bây giờ. Cả sự tự tin, sôi nổi thuở nào của anh chàng sinh viên năm nhất cũng chẳng còn nữa, mà thay vào đó chỉ là một khối hỗn độn xen lẫn cảm giác tự ti, cùng sự lo sợ trước ngưỡng cửa tương lai.
Con thật sự thấy có lỗi với cha mẹ, những người thân yêu của mình và cả chính bản thân con nữa. Con muốn thay đổi, muốn làm lại tất cả, nhưng dường như cơ hội dành cho con ngày càng trở nên nhỏ bé, mong manh hơn bao giờ hết. Con muốn tìm lại con người thật của mình, nhưng chính con cũng không thể hình dung ra được bản thân mình lúc này như thể nào và phải bắt đầu làm lại từ đâu. Con thực sự cảm thấy bất an, bối rối và không thể khiến cho mình ngừng suy nghĩ về những gì đã qua. Chính sự bất an, lo lắng đó khiến con không thể toàn tâm toàn ý cho bất kỳ công việc nào cả…
Chúa ơi, xin Chúa hãy chỉ cho con biết con phải làm gì đây, vì con không muốn tương lai của mình ngày càng trở nên mù mịt thêm nữa?!
(2h27’ ngày 30-01-2010)
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|































Bình luận
xin hãy giúp con , mỗi ngày trôi qua đối với con là một sự nghiệt ngã đau đớn của sự bất lực, con sinh năm con mèo , tuổi thơ của con đã sống trong sự lo sợ hoang tưởng trước mọi đe doạ của cuộc sống, xa gia đình từ nhỏ nên tình cảm với giaddinhf dường như phai nhạt đi mỗi ngày, con sống khép mình với xã hội, không tình thương của cha mẹ , thế mà lại hay mơ mộng, con ước lớn lên là một người năng động , thông thạo ngoại ngữ, là người có đủ can đảm đối mặt với xã hội,là người mang ánh sáng của ngài đến cho mọi người, thế nhưng mỗi ngày trôi qua con lại tụt lại một bước ,
DƯới tác động của xã hội và gánh nặng của vật chất con đi tìm con đường cho riêng mình, bước vào đâu con cũng chỉ thấy sự ghanh tỵ , gen gét, đấu đá lẫn nhau , thậm chí trong khía cạnh bạn bè , người này cũng chơi đểu, lợi dụng người kia , gia đình thì luôn lấy đồng tiền ra làm thước đo ,tiêu chuẩn cho mọi hành động của con cái, ngay cả khi khuyên răn , dãy dỗ con của họ , thì đồng tiền cũng là tiêu chí hàng đầu, tại sao lại nư vậy chứ ? con càng đau buồn hơn khi bất lực trước cảnh ngộ của gia đình mình như vậy. con chìm trong sự bối rối trước ngưỡng cửa cuộc đời, những giá trị năm xưa con học được chỉ là sự giả dối chăng.
Và rồi như một sự tình cờ, ngài đã mang người thân yêu quý nhất của con di, đau đớn rồi lại đau đơn hơn, đã cô đơn nay lại càng tuyệt vọng,trái tim con đau đớn co lại, tâm hồn con lạnh ngắt, vô cảm với trước mọi sự việc, con để cho cuộc đời trôi qua như thể mình không tồn tại trên thế gian này , con trông chờ ngày chúa đến gọi con về nhue ngài đã goi người thân yêu của con, thật may mắn vì chính sự nhút nhát ngài ban cho con khiến con không thể tự kết liễu cuộc đời vô vọng này
cuộc sống vốn dĩ bất thường và không như chúng ta mong đợi,trong khoảnh khắc cô đơn, buồn bã con đã tìm đến chúa với sự quyết tâm, như thể ngài là người thân duy nhất mà con có, và rồi , từ đâu trong sâu thẳm của bờ vực con được ánh sáng của ngài chiếu tới, đâu đó có tiếng gọi thì thầm trong tâm trí mình,tâm hồn con bỗng được sưởi ấm bởi ánh sáng của ngài, con nhận ra sự bình an, cảm giác bình an thiêng liêng mà một người hạnh phúc tuột độ mới có được. Mỗi lần cầu nguyện sự bình an đó lại tràn về,càng cầu nguyện tâm hồn con càng được khai sáng, con nhận được thánh ý của ngài mỗi khi con đến với ngài, sau bốn năm xa rời ngài, ơ hờ trước mọi điều ngài nói với con trong cuộc sống, con muốn được sưng tội thú nhận mọi tội lỗi ma con đã gây ra cho mổi người với chúa và với chính bản thân con ,
Cho đến bây giờ , giây phút hiện tại quý báu này, con đã nhận ra sự quý báu của thời gian không gian , ngài muốn con hiệp thông với mọi người, thân xác này chỉ là ngôi nhà tạm thời để ngài và con cùng trú ngụ nơi trần gian nay thôi,
lạy chúa ! xin ngài đừng rời xa con
xin cho con biêt thay đổi những gì con có thể thay đổi.
xin cho con biết chấp nhận những gì con không thể thay đổi.
xin cho ánh sáng của ngài chiếu soi mọi ngõ ngách của những tâm hồn tăm tối.
xin cho tinh thần cầu nguyện được đến với mọi người
RSS cho bình luận của bức ảnh này.