Sat07262014

Last updateWed, 02 Jul 2014 7pm

Articles

Lạy Chúa con phải làm gì đây?!

Lạy Chúa, lại một đêm nữa con phải sống trong lo âu và bất an, con không thể chợp mắt được.
alt
Con vốn dĩ là một chàng sinh viên năng động, say mê, yêu đời và nhiều tham vọng, nên ngay trước khi bước vào giảng đường đại học con đã tự vẽ ra cho mình biết bao kế hoạch, dự định tốt đẹp và hạ quyết tâm sẽ thực hiện tất cả. Nhưng cuộc sống thường chẳng mấy khi chiều lòng người, dường như tất cả những dự định của con đang trôi dần vào mộng mị. Con muốn trở thành một sinh viên siêng năng và giỏi dang, nhưng lại để cho những cuộc chơi chiếm hết cả thời gian và sức sáng tạo của mình. Con muốn trở thành một sinh viên năng động và có nhiều kinh nghiệm thực tế, nhưng lại dành hết thời gian rảnh rỗi của mình cho những giấc ngủ chiền miên hay những cuộc nhậu nhẹt không biết khi nào tàn. Con muốn có nhiều bạn bè thân thiết và nâng đỡ mình, nhưng lại chẳng mấy khi dành một phút ngắn ngủi để nhìn lại xem mình đã làm được gì để vun đắp cho những tình bạn vừa mới chớm nở đó. Con muốn…
Con đã muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mình, nhưng giờ đây khi quay đầu nhìn lại con mới nhận ra rằng mình chẳng làm được điều gì mới cho bản thân so với hơn ba năm về trước ngoài sự va vấp, cay đắng, tủi nhục, và đâu đây vẫn còn ngổn ngang những môn thi lại, học lại. Con không biết tự bao giờ mình đã trở thành một kẻ nói dối “điệu nghệ” đến vậy trước mặt cha mẹ. Con cũng không biết từ khi nào mình lại trở thành một kẻ sống bất cần và chác táng như bây giờ. Cả sự tự tin, sôi nổi thuở nào của anh chàng sinh viên năm nhất cũng chẳng còn nữa, mà thay vào đó chỉ là một khối hỗn độn xen lẫn cảm giác tự ti, cùng sự lo sợ trước ngưỡng cửa tương lai.
Con thật sự thấy có lỗi với cha mẹ, những người thân yêu của mình và cả chính bản thân con nữa. Con muốn thay đổi, muốn làm lại tất cả, nhưng dường như cơ hội dành cho con ngày càng trở nên nhỏ bé, mong manh hơn bao giờ hết. Con muốn tìm lại con người thật của mình, nhưng chính con cũng không thể hình dung ra được bản thân mình lúc này như thể nào và phải bắt đầu làm lại từ đâu. Con thực sự cảm thấy bất an, bối rối và không thể khiến cho mình ngừng suy nghĩ về  những gì đã qua. Chính sự bất an, lo lắng đó khiến con không thể toàn tâm toàn ý cho bất kỳ công việc nào cả…
Chúa ơi, xin Chúa hãy chỉ cho con biết con phải làm gì đây, vì con không muốn tương lai của mình ngày càng trở nên mù mịt thêm nữa?!
(2h27’ ngày 30-01-2010)